Chương 8: Vị Khách Nhỏ Không Mời
Buổi sáng hôm ấy bắt đầu như bao ngày yên bình khác. Trời trong xanh, những vạt nắng nhẹ rơi qua kẽ lá, để lại những vệt sáng lung linh trên thềm gỗ. Thiên Lam đang pha trà thì nghe thấy một tiếng kêu khe khẽ ngoài hiên—một tiếng meo nhỏ, yếu ớt nhưng đầy tha thiết.
Cô nghiêng đầu, khẽ đặt ấm trà xuống rồi bước ra ngoài. Dưới bậc thềm, giữa những bụi cỏ đẫm sương, là một chú mèo con đang cuộn tròn lại.
Bộ lông của nó trắng mịn, xen lẫn vài vệt vàng nhạt như nắng chiều. Đôi mắt to tròn, long lanh như giọt nước, nhìn cô đầy ngơ ngác. Mèo con có vẻ đói và lạnh—cơ thể run nhẹ dưới làn gió sớm.
Thiên Lam ngồi xuống, đưa tay ra chậm rãi. “Em là ai mà tới tận đây một mình thế?”
Chú mèo rón rén bước lại gần, ngửi tay cô rồi dụi nhẹ đầu vào lòng bàn tay ấy.
Chẳng ai biết nó từ đâu đến. Có thể bị bỏ rơi, có thể đi lạc. Nhưng Thiên Lam không quá bận tâm. Cô chỉ biết, trong khoảnh khắc đó, trái tim mình như mềm ra vì sự bé nhỏ và mong manh của sinh vật này.
Cô bế nó vào nhà, lau sạch lớp bùn đất dính trên lông, rồi lót một chiếc khăn mềm trong chiếc giỏ nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Mèo con nằm yên, rúc vào lớp vải ấm áp, thi thoảng lại cựa mình rồi phát ra tiếng gừ gừ rất khẽ.
Cô pha một bát sữa ấm, đặt gần bên. Khi chú mèo nhấm nháp từng chút một, Thiên Lam bất giác mỉm cười—nụ cười thật lòng, không lý do.
Cô đặt tên cho nó là Mạch Nha—vừa ngọt ngào, vừa dịu dàng như chính sự hiện diện của nó trong cuộc sống mới này.
Từ ngày có Mạch Nha, căn nhà gỗ nhỏ như sống động hơn. Có tiếng bước chân nhè nhẹ trên sàn, có ánh mắt tò mò núp sau rèm cửa, và có cả những trò nghịch ngợm bất ngờ như kéo tung khăn trải bàn hay chui vào trong sọt đồ giặt.
Buổi tối, Mạch Nha nằm gọn trong lòng Thiên Lam khi cô đọc sách. Ban ngày, nó theo cô ra vườn, nhảy nhót giữa những luống hoa và rượt đuổi những chiếc lá khô bay trong gió.
Sự hiện diện của Mạch Nha không thay đổi cuộc sống của cô một cách to lớn. Nhưng nó khiến mọi khoảnh khắc trở nên ấm áp hơn, dễ thương hơn.
Thiên Lam không còn cảm thấy cô đơn khi nhìn bầu trời chiều tím sẫm. Bởi giờ đây, có một đôi mắt nhỏ đang cùng cô lặng yên ngắm hoàng hôn.
(Chương 8 – Hết)
ns18.222.28.236da2