Năm đầu tiên ở Anh, khí hậu ở đây có chút thay đổi, mùa đông đến sớm hơn, tuy nhiên bức tranh thiên nhiên bởi những sắc lá vàng lá đỏ vẫn rợp bóng khắp núi đồi.
Tôi nghe nói, khi đến Anh mà không được chiêm ngưỡng vẻ đẹp thiên nhiên này là một tổn thất to lớn. Nghe thế, tôi liền rủ Nam đi tận hưởng sự thơ mộng ấy nhưng đổi lại với sự háo hức của tôi cậu ấy lại bảo là đã đi xem rồi. Tôi thì lại không có bạn bè nào khác ở đây, xem ra đành phải tự thân một mình đi ngắm thôi..
Trước không gian yên bình, dòng nước trôi đi một cách nhẹ nhàng, chúng như quyến luyến không nỡ xuôi theo dòng trôi đi..
Tôi đứng lặng lẽ trên cầu, mắt ngắm nhìn thành phố đầy xa lạ, tôi chưa bao giờ được thấy phong cảnh này. Bỗng nhiên tôi nhớ về quê nhà, nhớ đến bố mẹ. Nỗi cô đơn xen lẫn nỗi nhớ cồn cào, cộng vào đó là những ngày gần đây tôi luôn cảm thấy ấm ức, sự tủi thân cũng theo đó mà nhân lên, người nội tâm như tôi thì không thể kìm được nước mắt. Trước quang cảnh đẹp đẽ rực rỡ thế, mà nước mắt tôi bất giác cứ như vậy mà tuôn không ngừng.
‘Tách’ tiếng camera chụp ảnh đánh thức tôi, tôi hướng ánh mắt theo âm thanh nghe được thì bắt gặp Net, tay anh vẫn đang cầm máy đưa trên không..
“Đàn anh? Sao anh lại ở đây?”
“Ngắm phong cảnh, nhìn người đẹp .”
Anh cười nói, nhưng nụ cười đó chợt tắt khi ánh mắt anh vô tình chạm vào đôi mắt mù sương của tôi :
“Em làm sao vậy? Có chuyện gì không vui à ?”
“Vâng, có một chút.” Tôi lặng lẽ lau lau khóe mắt. “Thành phố này còn xa lạ với em quá, nên em có chút nhớ nhà.”
“Nhớ nhà sao…” - Anh đăm chiêu ngập ngừng trong giây lát, sau đó anh liền đi tới, vươn tay nắm lấy tay tôi.
“Đi, anh dẫn em đi xem những bức tranh của đất nước chúng ta. Đảm bảo, sau khi xem xong, trong lòng em sẽ vui lên.”
Mặt tôi chợt nóng bừng, tôi muốn rút tay về, nhưng bàn tay đang nắm lấy bàn tay của tôi quá ấm áp, nó khiến cho bản thân tôi không tự chủ được mà chìm sâu.
Anh nắm chặt tay tôi, dẫn tôi đi qua từng con đường, bất giác trong lòng tôi cảm thấy vui lên, cảm giác giống như đang được trở về nhà.
…
Đi mãi, cứ đi mãi đến lúc thấm mệt, tôi và anh mới tìm một bờ cỏ xanh mát rợp bóng cây, cả hai cùng xuống nghỉ ngơi dưới bóng mát của tán cây.
Một chiếc lá vàng rơi xuống, nán lại trên đầu tôi, anh nghiêng người dịu dàng lấy nó từ trên tóc và đặt vào tay tôi. Tôi mỉm cười, cẩn thận đặt nó, ép lại trong trang sách, cất giữ đầy trân trọng…
Buổi tối hôm ấy, anh còn mời tôi đi ăn Omakase tại một nhà hàng tự phục vụ. Trên băng chuyền có đầy đủ tất cả các món ăn, ai muốn ăn gì thì có thể tùy chọn những món mình thích.
Đây là lần đầu tiên tôi ăn ở một nhà hàng như thế này, tôi tò mò nhìn tất cả mọi thứ, món nào tôi cũng nếm thử, nếu khẩu vị không thích thì sẽ để sang chén cho Net dùng. Anh rất vui vẻ, không hề tỏ ra khó chịu mà chỉ mỉm cười, im lặng giúp tôi giải quyết từng miếng, từng miếng một..Cũng vì ăn quá nhiều dẫn tới thức ăn không kịp tiêu hóa, tối đó Net bị đau dạ dày nặng.
Để chuộc lỗi với anh, hằng ngày tôi đều nấu những món ăn nhẹ cho anh ăn, nấu canh cho anh uống để xoa dịu cái dạ dày đang làm biểu tình của anh. Cứ thế về sau, anh lại càng nghiện những món ăn do tôi nấu, dù dạ dày không còn đau nữa nhưng vẫn mặt dày thường xuyên qua phòng tôi ăn cơm…
Gần gũi như thế trong suốt một thời gian dài, đối với Net, tôi càng ngày càng bị anh cuốn hút.
Ấn tượng đầu tiên về Net trong tôi chính là một công tử đào hoa, đối với anh tôi hoàn toàn không có bất kì ý nghĩ nào dù cảm giác trong thâm tâm tôi khi đó như dậy sóng. Tôi từ chối nó nên mặc định là không thể. Để giờ đây tôi luôn ở trong tâm thế chuẩn bị tâm lý thật tốt chờ nghe về cuộc sống đêm muộn của anh với những người phụ nữ xinh đẹp…
Nhưng mà, tôi và Net bên nhau đã hơn một tháng, tôi chưa bao giờ nghe phòng cách vách phát ra bất kì âm thanh mờ ám nào. Không nói đến tiếng rên rỉ, ngay cả giọng nói của phụ nữ, tôi cũng chưa từng nghe thấy.
Thay vào đó, buổi sáng mỗi ngày Net đều ở phòng thí nghiệm, buổi tối thì về phòng trọ xem tài liệu. Nếu so với cuộc sống của một mọt sách, thì cuộc sống như thế này của anh xem có vẻ đơn điệu hơn nhiều..
Càng về sau, tôi lại càng không hiểu vì sao Net lại đối xử tốt với tôi như thế. Khi tôi vô tình nói tôi rất muốn ăn kem, thì ngay ngày hôm sau anh liền mua về cho tôi tận mấy hộp với đủ các loại hương vị khác nhau.
Mỗi khi tôi đọc tài liệu không hiểu, tôi liền tìm anh để hỏi, anh không bao giờ than phiền mà ngay lập tức giải thích cho tôi từng câu chữ thật rõ ràng. Tôi cảm động sắp phát khóc, chỉ hận không thể lấy thân mình để báo đáp cho anh. (Sai quá sai 😂)
Nhìn vào đôi mắt ấy của tôi, anh như hiểu được những gì tôi đang suy nghĩ, anh liền vỗ nhẹ đầu tôi, vuốt nhẹ mái tóc tôi, nhưng hành động của anh không hề vượt quá giới hạn..
Tôi đứng đứng trước gương tự hỏi bản thân mình, làn do ngoại hình của tôi quá bình thường nên không thể làm anh chú ý? Hay là tôi quá nhạt nhẽo nên anh không để tâm.. Nhưng tại sao anh lại đối xử với tôi tốt như vậy?
Nghĩ mãi nghĩ mãi vẫn không tìm ra đáp án, Tôi nằm ở trên gường mất ngủ lăn qua lăn lại. Sau đó bực bội đứng lên, bước ra ngoài ban công hóng gió trời và tự nói với chính mình: Bình tĩnh lại đi James ơi, đừng tự mãn nữa..
Nhưng tôi không hề biết rằng Net cũng đang đứng ở ban công phòng anh, nhìn về hồ nước đối diện, dường như đang suy nghĩ về điều gì đó, lại còn nghĩ đến mức thất thần…
Đôi mắt anh xa xăm nhìn về một hướng, hai hàng chân mày nhíu chặt lại với nhau, vẻ mặt cương nghị của anh lúc này lại tỏa ra một sự hấp dẫn mãnh liệt…
Thấy tôi đi ra, Net liền nở nụ cười, nụ cười của anh tựa như lò sưởi sưởi ấm những cơn gió lạnh giá, làm tan khối băng thành một dòng nước ấm nhẹ nhàng len lỏi chạy vào trái tim tôi:
“Muộn thế này em vẫn chưa ngủ sao?”
Tôi sờ đầu, nhẹ nhàng đáp:
“Ngày mai, giáo sư gọi em đến để cùng thầy thảo luận kế hoạch nghiên cứu, em vừa chuẩn bị xong tài liệu. Còn anh? Anh vẫn chưa ngủ ạ..?"
Anh dùng tay xoa xoa, đôi môi mấp máy đáp: “Ừ.”
Dưới bầu trời đêm tĩnh lặng, cảm xúc của tôi như bị kích động. Nếu tôi không hỏi anh những thắc mắc trong lòng tôi trong thời gian gần đây thì tôi sẽ day dứt mất ngủ dài hạn luôn
“Đàn anh, em có thể hỏi anh một chuyện được không?”
"Em hỏi đi.”
“Em có nghe nhiều lời bàn tán nhưng sao đến tận bây giờ em vẫn chưa thấy qua người yêu của anh?”
Net khựng lại, hai tay lại đan chặt vào nhau, bóng đêm đang bao trùm một khoảng không tĩnh mịch, anh cười, nụ cười của anh đầy sự mê hoặc:
“Tại sao tự nhiên em lại hỏi anh vấn đề này, hay là em muốn làm người yêu của anh?”
“Ối…” Mặt của tôi bất chợt đỏ ửng.
“Đàn anh, em nghiêm túc hỏi anh, sao anh lại trêu em ?"
"Anh không có người yêu.” Anh nháy mắt nhìn tôi..
Nhìn tôi ngây ngốc, anh tiếp lời
"Này cậu nhóc, em đang nghĩ anh là loại đàn ông không có khả năng kiếm người yêu à.."
Ơ có nghĩa là, gần đây chàng công tử nào đó là không muốn có người yêu, ko muốn có ràng buộc, mà chì muốn vui vẻ với tình một đêm thôi à..
Tôi rất muốn hỏi: Còn tôi thì sao? Anh đối xử tốt với tôi như vậy, hay là cũng muốn vui vẻ một đêm cùng tôi?
Dường như anh nhận ra sự lo lắng trong lòng tôi, anh cười lắc đầu:
“Em không cần phải lo lắng, đối với em, anh không có ý nghĩ gì cả, anh chỉ muốn em là em trai của anh. Em một thân một mình ở nước ngoài, lại không quen biết ai, chúng ta lại là là hàng xóm, anh quan tâm em là vấn đề đương nhiên.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực, tôi không phải là mục tiêu của anh thì đúng là có may mắn thật. Nhưng xen lẫn cảm giác may mắn đó lại là một sự mất mát nhỏ mà chính tôi cũng không thể hiểu được. Tôi một lần nữa cố ý không quan tâm đến cảm xúc này, tôi nhìn anh, nở một nụ cười thật tươi:
“Đàn anh, em hiểu lầm anh rồi, về sau anh có gì cần em giúp đỡ gì thì cứ việc nói, em sẽ cố gắng hết sức giúp anh, khó khăn mấy cũng chấp nhận…”
“Vừa hay, anh còn mấy đôi vớ vẫn chưa giặt.”
“Á…”
Đêm hôm, Net mặc áo ngủ ngồi trong phòng nhấp nhẹ một ngụm nước lọc, còn tôi mặc áo ngủ ở trong nhà vệ sinh của anh vùi đầu giặt tất.
Tôi không biết khi người khác nhìn thấy cảnh này sẽ nghĩ như thế nào về tôi và anh, chắc chắn trăm phần trăn nghĩ tôi và anh có gian tình với nhau.
Nhìn ra ban công, những chiếc tất màu trắng đung đưa trong gió, tôi bỗng nhiên bật cười, tôi không biết vì sao mình lại cười, chỉ thấy trong lòng đang cực kì vui vẻ.
Hoàn thành xong nhiệm vụ, tôi đang muốn về phòng thì Net không khách sáo gọi ngược tôi lại:
“Nhóc con, anh đói bụng rồi, em nấu gì cho anh ăn đi.”
....Anh vận dụng đặc quyền hơi quá rồi..
Tôi bất giác nhận ta rằng một câu ‘hết sức giúp anh, có khó khăn mấy cũng chấp nhận’ đúng là không nên tùy tiện nói ra.
***
Một anh đẹp trai độc thân đào hoa, một cậu nhóc dáng vẻ ngọt ngào đáng yêu vẫn đang cô đơn...
Họ cùng sống ở một đất nước xa lạ, cùng học trong một ngôi trường, cùng một ngành, cùng sống chung dưới một mái hiên nhà, chỉ là được ngăn cách bởi một vách tường không cách âm.
Khi thì, anh và tôi ngồi dùng cơm trên một chiếc bàn, trò chuyện về y học và những thuật ngữ khó hiểu...
Khi thì, tôi nhờ anh giải thích những vấn đề khó hiểu, anh sẽ kiên nhẫn dịch và giảng giải cho tôi nghe về những căn bệnh, dạy cho tôi cách chuẩn bị tài liệu có thể làm cho giáo sư hài lòng.
Khi thì, anh nhờ tôi giúp đỡ, mượn cho anh những tài liệu nghiên cứu ở thư viện..
Khi thì, lúc hoàng hôn buông, anh và tôi ngồi tựa lưng vào nhau trên lan can của ban công, cả hai lẳng lặng ngắm nhìn những tán cây đang thay lá.
Khi thì, tôi cố ý bật nhạc thật lớn, để anh ở cạnh bên có thể nghe được: “Chỉ có trời cao mới thấu được anh quan trọng với em đến chừng nào…”
Anh cũng sẽ vô ý mà đáp trả tôi:
“Cũng chỉ có trời mới biết tình cảm của anh dành cho em chân thành đến đâu…”
…
Thỉnh thoảng, anh sẽ tạo cho tôi những bất ngờ nho nhỏ. Một hôm, khi tôi vẫn còn say giấc, chợt nghe được tiếng chuông cửa vang lên, tôi ra mở cửa, nhưng phía ngoài không một bóng người. Chỉ có một bó hoa hồng trắng một cái bánh kem nền đen xì với một cái mặt Mèo cùng chữ chúc mừng sinh nhật thật to.
Tôi mừng rỡ cầm chiếc bánh lên, xoay người lại thì thấy tờ giấy nhắn dán trên cửa:
“Nhóc con, buổi tối anh và em cùng ăn cơm!”
Khóe miệng tôi không kiềm chế được mà cong lên một nụ cười hạnh phúc, nhưng miệng vẫn không nhịn mà mắng thầm một câu:
“Thật đáng ghét!”
Liền sau đó, tôi quyết định hôm nay sẽ xin nghỉ không đến phòng thí nghiệm, mà ở nhà tỉ mỉ chuẩn bị một buổi tiệc, tự chúc mừng sinh nhật chính mình.
Tối đến, Net mời mọi người đi hát karaoke, chơi đùa rất vui vẻ, một đàn anh khoá trên nói:
“Hôm nay là một ngày vui, hai đứa bọn bây còn không mau bày tỏ tình cảm với nhau đi, đừng che giấu nữa.”
Tôi cười: “Em xem đàn anh như anh trai của em vậy.”
Net còn bổ thêm:
“Em và James là quan hệ Phi Nong trong sáng.”
Mọi người được một tràng cười sảng khoái, bạn của Net chỉ vào anh nói:
“Hai chữ trong sáng thốt ra từ miệng của mày, nghe thấy đã không trong sáng chút nào?”
Mọi người là đang cố ý không hiểu, tôi cũng không thèm bọn tranh luận với bọn họ nữa. Tình cảnh như thế này càng giải thích lại càng thêm mờ ám, không bằng để mọi người tự suy đoán vẫn tốt hơn.
Dù sao, tôi cũng biết rằng bản thân tôi rất… rất quý trọng thứ tình cảm này. Tôi cố gắng bảo vệ nó, chỉ hy vọng rằng tình cảm của tôi và anh từng ngày trôi qua sẽ như từng giọt nước một tích tụ lại thành một dòng suối, giúp những ngày dài tháng rộng nơi đất khách này không còn khô khan..
Tôi thường nghĩ, một ngày kia tôi già đi, vào buổi chiều muộn, tôi ngồi trên chiếc xích đu ngoài ban công và nhớ lại những ngày tháng này, chắc chắn tôi sẽ mỉm cười thật hạnh phúc, cảm ơn số phận đã tặng cho tôi người một đàn ông đặc biệt như thế vào thời điểm mà tôi cô đơn nhất.
Tôi từng nghĩ, thứ tình cảm đơn thuần giữa tôi và anh sẽ không bao giờ thay đổi, nếu như... Net không bị thương, và....Neon không xuất hiện…
ns18.223.172.232da2