Chương 7: Những Lần Trở Lại
Vài ngày sau hôm Minh Vũ rời đi, cuộc sống của Thiên Lam vẫn tiếp tục trôi qua như thường lệ – với những buổi sáng pha trà, những chiều tưới vườn, và những tối ngồi đọc sách dưới ánh đèn vàng ấm. Nhưng thỉnh thoảng, trong lúc đang rửa ly hay ngồi lặng lẽ bên bậu cửa, cô lại bất giác nhớ tới nụ cười rạng rỡ và ánh mắt trong veo của chàng trai ấy.
Thật lạ, cô nghĩ. Người chỉ mới quen một lần, vậy mà lại khiến lòng mình dịu lại mỗi khi nhớ đến.
Một buổi sáng sớm, khi đang phơi chăn gối ngoài hiên, Thiên Lam bất chợt nghe tiếng bước chân khe khẽ từ con đường nhỏ. Cô quay đầu lại – và thấy Minh Vũ.
Vẫn là chiếc balo cũ, bộ áo sơ mi đơn giản, và ánh mắt sáng rỡ như lần đầu gặp.
“Chào buổi sáng,” anh cười. “Tôi đi ngang qua, nghĩ rằng… có lẽ cô vẫn ở đây.”
Thiên Lam mỉm cười – nụ cười dịu dàng, không vội vã.
“Tôi đã nói mà, tôi luôn ở đây.”
Từ lần đó, Minh Vũ bắt đầu ghé qua thường xuyên hơn. Có hôm anh mang theo một túi táo đỏ từ thị trấn, có hôm là một quyển sách cũ anh nghĩ Thiên Lam sẽ thích. Anh không ở lâu, thường chỉ ngồi chơi trong vườn một lúc, giúp cô tưới cây, sửa lại một tấm ván lỏng trên bậc thềm, rồi lại đi.
Cô không hỏi anh làm nghề gì, anh cũng không hỏi vì sao cô sống một mình nơi xa xôi này.
Họ chỉ ở cạnh nhau trong sự bình lặng, cùng pha trà, cùng ngồi nghe tiếng gió thổi qua cánh đồng hoa.
Có lần, trời đổ mưa bất chợt khi cả hai đang hái hoa cúc ngoài vườn. Minh Vũ vội vàng kéo tay cô chạy vào mái hiên trú. Hai người ướt sũng, cười ngặt nghẽo khi nhìn nhau như hai chú mèo lạc.
Khi mưa ngừng, anh lặng lẽ đưa tay gỡ một cánh hoa dính trên tóc cô. Động tác rất nhẹ, như sợ làm cô giật mình.
Thiên Lam không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, để cơn gió mang theo hương hoa phả qua vai áo.
Tình cảm giữa họ không ồn ào, không vội vã. Giống như hạt mầm nằm yên dưới đất, lặng lẽ nảy mầm theo cách riêng của nó.
Có những buổi chiều, Thiên Lam ngồi viết nhật ký, thỉnh thoảng lại nhắc đến “người bạn ghé thăm” bằng vài dòng ngắn ngủi – như: “Hôm nay anh ấy mang đến một chiếc bánh nhân đậu. Ngọt hơn bình thường, hay vì tôi đang vui?”
Còn Minh Vũ – mỗi khi rời đi – đều quay lại nhìn căn nhà gỗ nhỏ một lần nữa, như thể muốn ghi nhớ từng đường nét của nó vào lòng bàn tay.
Tình cảm, đôi khi chẳng cần lời tỏ bày. Chỉ cần ai đó luôn quay lại, luôn hiện diện nhẹ nhàng trong cuộc sống thường ngày của mình – vậy là đủ.
(Chương 7 – Hết)
ns18.216.234.191da2